Browsed by
Author: admin

Chuyện ở học viện West Point.

Chuyện ở học viện West Point.

Mấy bữa nay thấy tinh thần xuống quá. Nghe vài bài rock đọc lại bài như vầy xốc lại tinh thần em nhé!

Chuyện ở học viện West Point.

Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia dự tuyển thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các CEO, các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ đều tốt nghiệp trường West Point chứ không phải là Harvard hay Standford, hay Yale…Ở Mỹ nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta cũng nhìnmình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có thể có tiêu chuẩn để xếp.

Vậy West Point là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại cung cấp các quản trị cao cấp cho nền kinh tế Mỹ và thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một MBA rồi đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh. Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú.

Mỗi năm WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%. Tức năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. Chương trình học từ thiên văn vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo. Trên thông thiên văn dưới tường địa chất giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WP trên tay anh lấp lánh.

Ảnh kể, sinh viên vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá. Nên sau này, dù có sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê gì. Đầu tiên là họ nhốt sinh viên từng tốp vào trong phòng, sau đó 2h sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì….Trả lời không được là failed, tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba. Và n bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa “đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc” vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành Steve Job luôn. Cái Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng.

Các bạn nhớ lúc 9h tối nay, mình cùng nhau học ” Đê thủ bái mai hoa”, bài quyền số 8, Kungfu Thiếu Lâm. Bạn nào học thì điểm danh bằng cách Á 1 cái dưới còm ment nhé.

Như hôm trước có nói, hạc viện West Point có một câu slogan nổi tiếng, đại ý là cứ giao cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành một công dân xuất sắc. Rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc như thường. Giáo dục Mỹ nói chung là kỹ, vì họ đào tạo là cho nước Mỹ có thể sử dụng, không phải chỉ với mục đích xuất khẩu giáo dục như một số nước khác. Nên với sinh viên ngoại quốc, đầu vào cũng rất khó, phải vượt qua các kỳ thi như Toefl, SAT, GMAT, GRE…tuỳ theo cấp hạc và ngành, còn trường nào không kiểm tra đầu vào, thì trường đó hoặc là diploma mill, hoặc hẻm ai biết tới.

Họ cho rằng, việc hạc viên có được các chứng chỉ này thể hiện sự nghiêm túc trong việc theo đuổi hạc thuật. Thật ra, các kỳ thi này, so với khả năng của sinh viên VN, thì chẳng là gì, vì để vào đại hạc VN, kiến thức còn khổng lồ hơn nhiều, khó hơn nhiều. Cũng vì là đào tạo để nước Mỹ có thể sử dụng, nên thời gian hạc cũng lâu hơn, như MBA cũng phải mất 3 năm….so với 12 hay 18 tháng ở một số nước.

Trở lại hạc viện West Point lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. Để một ngày, mặc veston ngồi họp ở toà nhà Jinmao Tower 88 tầng ở Thượng Hải, để ăn tối trên Sky Deck của Marina Bay ở Singapore, hay diễn thuyết, chia sẻ kinh nghiệm ở hội nghị CEO toàn cầu ở Geneve Thị Suỹ, mình thấy hào nhoáng vậy thì chớ có ganh tỵ, mà ngược lại, phải ngưỡng mộ họ. Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết hạc gì, làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, thấy chữ nhiều là không đọc, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn này đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực trong các hạc viện như West Point ( hay đại hạc kinh tế tp HCM khoá 21, khóc). Thư viện West Point mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc trong một vài ngày, nên kỹ năng đọc nhanh để lấy ý là phải có. Những bức tường luôn đông nghẹt hạc viên đứng nhìn say sưa vào đó, tập nói với bức tường, rủi thu âm lại, nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi.

Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, những con người đó lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, tập vượt mọi địa hình, mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi. Kỹ năng tồn tại được chú ý đào tạo kỹ. Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, dựng lều….Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Võ Nguyên Giáp dùng chiến thuật gì trong trận Điện Biên Phủ, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào….Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ. Đào tạo để mỗi WPer có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý….

Để thiết kế một cuộc đời hoàn hảo, thành đạt, đáng mặt nam nhi, người ta đã phải rất vất vả và đầu tư rất nhiều. Dân West Point khi về già, họ thành lập các hội WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Caribe, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, vì đều có một tuổi trẻ vất vả, học và làm như điên, và dĩ nhiên là thành đạt. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàng đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải trả giá, thế thôi. Trách chi ai.

Nhìn các hạc viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, hạc gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một hạc viên WP nếu sáng sớm, không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê, vì bắt buộc 10% hạc viên phải bị thải loại cho mỗi năm. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.

Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam, hẻm biết vì sao. Du hạc sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Con trai cả của thủ tướng Cambodia Hun Sen cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh…

Bài viết trên: Tony Buoi Sang

 

Tôi ôm con sáo bé bỏng của tôi…

Tôi ôm con sáo bé bỏng của tôi…

Tôi ôm con sáo bé bỏng của tôi…

Ba của Tony là nạn nhân của chiến tranh Việt Nam. Trong cái lộn xộn và bi thương của cuộc chiến, ông đã mất đi cả tuổi trẻ của mình. Một viên đạn lạc bay thẳng vào cột sống, bác sĩ Mỹ ở Sài Gòn lúc đó nói thôi, về nhà coi gì ngon thì cho ăn hết đi, rồi không quá 6 tháng đâu. Nhưng kỳ lạ, cơ thể ông tiết ra 1 lớp nhầy vây kín viên đạn, khiến nó không phá huỷ, chỉ đau nhức dữ dội lúc trái gió trở trời. Tuy nhiên, vì viên đạn nằm ngay cột sống, hệ thần kinh bị tổn thương nên ông trở thành người tàn tật ở lứa tuổi 25, lứa tuổi đẹp của đời người.

Bù lại, trí tuệ ông khá minh mẫn, trí nhớ tốt, hồi trẻ đẹp trai hơn Tony gấp chục lần. Bao nhiêu kiến thức trên trời dưới đất đều được ông truyền cho Tony một cách hấp dẫn, từ Tam Quốc đến Thủy Hử đến văn minh Phương Tây, đến cơ bản tiếng Anh và tiếng Pháp, tình yêu và sự khát khao khám phá kiến thức nhân loại. Giữa lúc đất nước khó khăn vào đầu thập niên 80, rời Sài Gòn về quê ngoại, nhớ lúc đó má Tony nuôi 4 chị em với đồng lương giáo viên của 1 cô giáo tiểu học trường làng, ông không dám ăn cơm nhiều. Mỗi lần chỉ ăn 1 chén, và nói tui tàn tật vậy, ăn chỉ để sống, có làm gì ra tiền đâu mà ăn. Nên chị Hai tinh ý, mỗi lần bới cơm thì lèn thật chặt, thật nhiều. Rùi một lần ông quyết định về quê, về lại lộ Vòng Cung, huyện Phong Điền, tỉnh Cần Thơ, nơi ông chôn nhau cắt rốn, nơi lục bình dập dềnh trôi trên dòng sông Cái Răng tím ngắt mỗi chiều. Ông nói, nếu cứ ở lại Ninh Hoà, thêm 1 miệng ăn buồn lắm. Ông thấy mình bất lực, đẻ con ra mà không cho nó sung sướng ngày nào. Mà thật ra, ông cũng quần quật chống gậy đi làm đủ thứ, từ ra xã dạy bổ túc văn hoá đến móc đất làm nồi, làm bếp lò, làm mấy con thú bằng đất sét xinh xinh cho Tony chơi, trồng cây trong vườn, từ sáng đến chiều ở ngoài nắng mà chẳng thấy lúc nào thở than. Một thời oanh liệt, một học sinh cực giỏi, một thủ lĩnh trường Phan Thanh Giản Cần Thơ, một sĩ quan đào tạo bài bản, từng ở biệt thự có hồ sen ngay trung tâm Sài Gòn, giờ trở thành 1 người đàn ông tàn tật, lam lũ ở một chốn thôn quê xa xôi, không điện không nước, ăn chẳng bao giờ được no. Ông nói, học xong, ba chỉ 1 lần đi thực tập ở U Minh, bị thương rồi giải ngũ. Cuộc chiến thật khốc liệt, thật bi thương, mỗi gia đình người Việt, dù ở chiến tuyến nào, vẫn có người nằm xuống. Những thanh niên trẻ măng mười tám đôi mươi ra trận, trước khi chết vẫn thống thiết gọi cha gọi mẹ, dù giọng bắc giọng nam. Suốt ngàn năm, đất mẹ Việt Nam và những con cháu Lạc Hồng cứ phải oằn mình vì loạn lạc, chia ly, mất mát….

Ba nói, như câu chuyện tái ông mất ngựa, cái may cái rủi nó đi với nhau. Vì không tham gia cuộc chiến nên không chết. Nhưng giải ngũ sớm nên không đi cải tạo, không đi cải tạo lại không đi Mỹ diện HO. Hiểu thời cuộc nên ông vô cùng lạc quan với số phận. Có lần má đi dạy về trễ, ông còn một tay chống gậy, một tay bưng chậu quần áo cả nhà đi giặt, té lăn kềnh ra giữa sân, bò bò quơ quào lượm lại từng cái quần cái áo vá đùm vá níu của mấy mẹ con, nhưng lại cười. Nụ cười méo mó của một người đàn ông từng lái xe Jeep đầy kiêu hãnh giữa Sài Gòn. Tony còn nhớ cứ mỗi sáng sớm, má dậy sớm pha 4 bình nước, mỗi đứa mang theo 1 bình để đến trường. Tony nói ủa sao nhà mình không có ăn sáng như nhà khác, chị Hai nói mày mệt quá, uống nước cũng no bụng vậy. Cứ mỗi sáng thức dậy là cả nhà ngồi suy nghĩ kiếm gì để cho vào bụng bữa nay. Mỗi lần như thế thì ba lại ngồi buồn, nói ghét cái bao tử quá, cứ đói bụng hoài mà không làm gì ra tiền, mà cứ phải ăn, nhiều lúc nổi nóng muốn đập nát đôi chân tàn phế. Rồi ba cũng lặng lẽ nhìn theo dáng lon ton của Tony xách cái thau đi mượn gạo. Tony là chuyên gia đi mượn hay đi mua chịu đủ thứ, quen mặt khắp làng khắp xóm, vì không có mắc cỡ như mấy chị, tính tình lại vui vẻ thảo mai, ai cũng vui khi gặp. Xong cái về ngồi ghi lại trong sổ, chi tiết cẩn thận, như mượn dì hai Tròn 2 lon gạo, mượn cậu năm Được mấy đồng, nợ nước mắm ông Long, nợ dầu lửa bà Bảy…Cuối tháng má lãnh lương, Tony nói để con tính cho, giải bài toán trả ai trước, ai trả sau, ai dễ chịu có thể khất được. Nhỏ xíu xiu nhưng lanh bắt ớn, nên sau này quản lý tài chính giỏi cũng nhờ vào những tháng năm ấy.

Hồi đó trong làng có nghề làm lá buông, một loại lá dài như lá cọ, phơi khô rồi xé sợi nhỏ, đan thành giỏ xách. Cả nhà ai cũng phải làm, trừ Tony được ngủ sớm vì học trường chiên trường xào, tháng nào cũng có 13 kg lúa của xã cho. Cứ đến đêm, mấy chị lớn học bài xong thì lập tức ra bắt tay ngồi đan lá ngay. Vừa làm vừa nói chuyện trong làng trong xã dưới ánh đèn dầu leo lét đến khuya. Còn Tony thì đan được 2 cái là mỏi tay, bẻ tay bẻ chân bẻ lưng nói mỏi. Nên má cho đi chơi. Trẻ con thôn quê ngày ấy thú vui chẳng có gì. Đêm trăng sáng, các bạn tập trung quanh nhà, hay ra đồng chơi đủ trò tự nghĩ ra. Còn đêm trời tối, ăn cơm xong, Tony trải tấm chiếu lên đống lá buông trên sân được gom lại sau khi đã phơi khô, 2 cha con nằm chơi trên đó, nhìn lên trên trời ngắm triệu triệu ngôi sao lấp lánh. Ba hướng dẫn Tony phân biệt các chòm sao, đây là sao Đại Hùng, kia là sao Thiên Long, Thiên Miêu, Sư Tử, Lạp Khuyển…hình giống con gấu, con mèo, con chó …nên có tên gọi vậy. Hình ảnh vũ trụ bao la, mênh mông thiên hà khiến Tony vô cùng thích thú. Có bữa thấy sao băng, ba nói, cứ thấy sao băng thì mình cứ ước mơ, phải nhanh thì mới thành sự thật. Lần nào Tony cũng ước là nhà mình có tiền để ăn sáng…vì có lần, Tony xỉu giữa lớp, cô giáo hỏi sao, Tony khai thiệt là không ăn sáng nên mệt, ông hiệu trưởng kêu má lên mắng quá trời, nói sao nó có 13 kg lúa mà cô đem đi bán hết, không cho nó ăn sáng. Má lúng túng cười trừ, nói tui xin lỗi, để về nấu cháo cho cháu. Và ước mơ sao băng ấy đã thành sự thật. Cứ mỗi sáng, Tony được chén cháo trắng, và thấy ngon hơn bất cứ cao lương mĩ vị gì trên đời.

Có lần Tony nhầm sao băng với máy bay. Thấy có đốm sáng di chuyển hoài mà không tắt, ba nói đó là máy bay thương mại của mấy hãng hàng không nước ngoài bay qua vùng trời nước mình đó con. Như tụi Đại Hàn hay Nhật, nếu nó qua Băng Cốc thì sẽ bay ngang qua Nha Trang, rùi trả tiền vùng trời cho nước mình, nó bay cao lắm, cả mấy cây số nên mình thấy chỉ là 1 đốm sáng thôi. Tony nói thế bây giờ trên đó người ta làm gì hả ba, ba nói giờ chắc là giờ ăn tối, các tiếp viên sẽ đẩy xe đựng thức ăn ra, ai ăn gì thì ăn, uống gì thì uống. Rùi ba giải thích về ngành hàng không, máy bay phản lực khác máy bay lên thẳng ra sao, cất cánh hay hạ cánh thế nào. Ba nói, sau này nếu học giỏi, con sẽ được đi máy bay, thích lắm. Rồi cũng có lần thấy sao băng, Tony ước mơ ba hết tật nguyền, 2 cha con lang thang khắp nơi trên thế giới. Tony hỏi chứ mỗi lần thấy sao băng thì ba ước gì. Ba nói, ba ước cho con lớn lên thông minh khỏe mạnh, viết tiếp ước mơ còn dang dở của mình. Cứ đêm đêm trên chiếc chiếu ngoài sân ấy, 2 cha con nằm ngước nhìn lên trời, nói chuyện rì rầm. Giọng ba đều đều, nghe một hồi thì Tony ngủ mất tiêu, má ra sân ẵm vô nhà, sợ sương xuống lạnh. Trong giấc mơ của cậu bé Tony lúc đó, chấp chới những chiếc máy bay lượn lờ trên bầu trời, thật lung linh, thật đẹp.

Cái ngày ba đòi một hai về lại quê nhà, má cản dữ lắm. Nói ông ngồi không một chỗ cũng được, chiến tranh đã qua rồi, nhiều đứa trẻ mất cha thì đã đành, mấy đứa con mình, tui muốn có đầy đủ cha mẹ để lớn lên bình thường. Nhà phải có âm có dương, có mặt trăng mặt trời, chứ tui chỉ là 1 người mẹ, la mắng xoèn xoẹt thì cũng không dạy dỗ được nhiều. Ông suy nghĩ nhiều nhưng cứ mỗi buổi ăn, xong chén cơm thứ nhất, mọi người nhìn nồi cơm độn đầy khoai và nói thôi no rồi, nhường người khác, lúc nào trong nồi cũng còn 1 chút nhưng hẻm ai dám ăn. Ngày nào cũng vậy, chịu không nổi, nhân lúc má và mấy chị em đi học, ông viết lại lá thư trên bàn và ra đi. Trong thư nói tui đi về quê, nhờ anh em bạn bè giúp đỡ, vài năm rùi quay lại, nhớ nấu cơm đừng có bớt gạo, phần của tui chia cho tụi nhỏ ăn thêm chút đỉnh. Ông chống gậy xuống ngã ba bắt xe về Cần Thơ, trong túi không có 1 đồng nào. Ngồi ở vệ đường ngoắc miết, cả chục chiếc đâu có 1 chiếc Quảng Ngãi chịu dừng lại, bà chủ xe thấy người tàn tật ngồi lết giữa đường thấy tội quá, cho đi, vừa không tốn tiền vừa cho ăn cơm no bụng. Ba kể thôi cũng hẻm biết lấy gì đền ơn, bèn ngồi sát cửa, thấy xe dừng lại là mời khách lên xe, phụ thằng lơ. Ba nói chuyện vui nên trên xe ai cũng cười nghiêng ngả. Nên giờ mỗi lần vào Sài Gòn chơi, về lại quê, ông cứ đòi lấy xe Quảng Ngãi, dù giá vé cao hơn nhiều, tới Ninh Hòa thì xuống. Và Tony cũng vậy, thích người Quảng Ngãi và giọng nói miền quê ấy, nên cứ nói học thành hạc, vì thấy rất dễ thương.

Rùi đất nước mở cửa khi Tony vào cấp 2, những năm tháng tuổi thơ khốn khó tưởng đã phai nhoà. Chiều nay kết thúc khoá học ở HBS, chia tay bạn bè đủ mọi quốc tịch, Tony đi bộ qua bên kia sông, định mua ít đồ rồi sau đó đón taxi ra thẳng sân bay Logan về nước. Lúc băng qua cầu Anderson Memorial, chợt thấy 2 cha con người Mỹ, cậu con khoảng 3-4 tuổi ôm con gấu bông nhỏ, người cha trạc tuổi Tony, cả hai đều mặc đồ quấn khăn rất kỹ, trời lạnh vậy mà vẫn đi dạo chơi trên bờ sông đầy tuyết, bóng cha con đổ dài. Bỗng dưng chợt nhớ câu hát của nhạc sĩ Trần Tiến” tôi ôm con sáo, bé bỏng của tôi, lang thang theo cha, dọc bờ sông trắng xoá”*. Mới thấy trên trái đất này, đứa con bé bỏng nào cũng hay lẽo đẽo theo cha, và tình phụ tử ở đâu- cũng đều thiêng liêng và ấm áp.

Nắng chiều nhuộm vàng cả dòng sông Charles, tuyết vẫn dày, hàng cây bên đường rụng hết lá. Nhìn những miếng băng trôi bồng bềnh, chợt nghĩ đến lục bình tím ngắt trôi theo con nước sông Tiền sông Hậu, nghĩ về thân phận những người miền Tây lưu lạc khắp nơi, nghĩ về những năm tháng ba sống ở miền Trung nhưng trong lòng không nguôi nhớ về quê cũ. Nói trong bụng, nếu tối nay lên máy bay mà không ngủ được, sẽ viết một bài về ba.

Tony đang ngồi viết bài này khi đang ngồi trên máy bay của Eva Air và trong lòng ngổn ngang cảm xúc. Máy bay bay qua Nhật, rùi Đài Loan, transit 1 tiếng đồng hồ ở sân bay Đào Nguyên Đài Bắc rồi bay về Tân Sơn Nhất. Và bây giờ, máy bay đang bay không phận trên lãnh thổ của mảnh đất hình chữ S. Nhìn qua màn hình định vị vệ tinh, thấy dưới mặt đất là ký hiệu của núi đồi ruộng vườn, xanh thẫm. Hẻm biết ở dưới, có 2 cha con nhà nào quê thiệt quê, nghèo thiệt nghèo, cứ đêm đêm trải chiếu nằm ngoài sân nhìn lên trời ngắm sao, ngắm máy bay rồi nói toàn chuyện xa xôi như tuổi thơ Tony không nữa.

tác giả: tonybuoisang

The story of my life

The story of my life

THƯ CHO EM

– Vũ Đình Hoàng

 

Em thân mến, từng trang tài liệu em sẽ học này được biên soạn bởi một người viết sách không chuyên, từng làm nhiều nghề khác nhau từ  bắt cua, bắt tép, bán nước dạo, bán kẹo cao su, bán bóng bay, bán táo, bán kem mút, đồng nát – thu mua phế liệu, dạy học, cuối cùng một dược sĩ… Không phải nhà viết sách chuyên nghiệp, không phải một giáo sư hay tiến sĩ vật lý. Vì vậy, dù đã cố gắng nhiều lắm nhưng không thể tránh khỏi hạn chế, biết nó còn lộn xộn, nhiều lỗi lắm, nhưng không làm gì được. Để biên soạn ra cuốn sách, thời gian được tính bằng năm tháng. Đặc biệt khi bản update lần cuối này kéo dài vài tháng trong nhiều đêm. Nó ngốn thời gian ghê lắm. Mọi khó khăn, thắc mắc, hỏi bài vui lòng liên lạc với tác giả qua diễn đàn hoặc mail vuhoangbg@gmail.com. Không hỏi bài qua điện thoại, đừng đùa cợt ác ý.

Em ước mơ vào đại học, em muốn trở thành doanh nhân, kỹ sư, bác sĩ… nhà nghèo không có tiền học thêm, đi luyện thi, thì tài liệu này hữu ích cho em, đã có hàng trăm ngàn lượt download, share từ nhiều nguồn khác nhau. Các thầy cô trên lò luyện vẫn sử dụng làm tư liệu giảng dạy. Hãy cố gắng lên em nhé. Vì ai ai cũng trải qua gian khó. Có những tin nhắn, e-mail… chia sẻ đẫm trong nước mắt, những dòng tâm sự của các bạn sinh viên, đôi khi cả những thầy cô giáo. ..hãy đồng cảm, chúng ta là những người cùng cảnh ngộ.

 

Đất nước mình nghèo, dân mình còn nghèo, lương của công nhân, bố mẹ, thầy cô còn thấp, đôi khi không có việc làm”. Chờ mấy đứa lớn lên thay đổi được gì không? Chiến tranh đã lùi xa, các nước vươn mình đứng dậy giàu có hơn Việt Nam cả chục lần, mà sao mình vẫn ăn mừng chiến thắng, lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu. Làm sao xây dựng đất nước em ơi, để đời mình, đời con cháu không còn sống khổ, không phải chịu ô nhiễm môi trường, được sống trong nước thanh bình và giàu đẹp, văn minh, người với người cư xử với nhau chan hòa, nồng ấm tình người. Hãy vượt qua khó khăn phía trước để đạt được ước mơ của mình, hãy học hành nghiên cứu thật giỏi để dựng xây đất nước, giàu có hiện đại như Nhật, Mỹ, Hàn, để công nhân mình có việc làm, để các mẹ các chị các em khỏi phải làm osin xứ người, xứ Đài Loan, Hàn Quốc đâu đó xa nhà đôi khi bị người ta đánh đập. Nghèo khó thua thiệt đủ thứ. Cứ nhìn các giải đấu thể thao sẽ thấy. Trọng tài thiên vị nước mạnh ghê lắm, Indo nó đốn hạ các em mình thảm thương. Họ coi khinh nước nghèo, nghèo sẽ bị người đời khinh rẻ. Nghèo đói sinh đạo tặc. Bần cùng quá phải trộm cướp lấy ăn, vì lúc đói máu có lên não đâu, đấu tranh giữ sinh tử  và lương tâm cũng dễ hiểu mà. Mọi thứ bắt đầu từ sự học. Chỉ có học tập, lao động, sản xuất cật lực.. Thời gian đầu sẽ khó khăn vất vả, nhiều khi thất bại, nhưng sẽ có sự đổi thay về sau, 2 năm, 5 năm, 10 năm sẽ khác. Nước mình sẽ có nền công nông nghiệp sản xuất giàu mạnh, nông sản xuất khẩu khắp nơi, nhà máy thứ gì cũng có do Việt Nam sản xuất, không phải mua những thứ độc hại từ nước lân bang. Mọi thứ đang bắt đầu thật rồi, chăm học, chăm đọc, ngoại ngữ tin học là những môn vệ tinh cần thiết, Toán- lý- hóa đủ điểm vào là được rồi, kiến thức chuyên ngành phải giỏi, cộng thêm kỹ năng mềm và kiến thức văn hóa xã hội, hát hay múa giỏi, đàn ca sáo nhị, cầu lông, tenis cái gì cũng biết, lúc ấy giao lưu, làm ăn với bạn bè quốc tế, tự tin hết thảy. Khi viết bài này thày cũng đang học ngoại ngữ vì muốn làm ăn, muốn giỏi thì phải học, trước không chịu học thì giờ phải học, không học mình tụt hậu, mình mù chữ, mất bao nhiêu cơ hội. Cũng một phần do phải mần ăn kiếm sống, chưa có để tâm vào việc học, giờ có điều kiện phải học trở lại, tuy muộn còn hơn không. Mình phải thay đổi, phải làm mới mình, phải làm cho mình thành con người có giá trị, không sống vật vờ qua ngày đoạn tháng được nữa, cứ phải ăn sống thế cho tốn cơm gạo. Học ngoại ngữ, tin học cho giỏi, thể dục thể thao cho người khỏe mạnh, thanh tú, ngời ngời. Thầy tiếc cái tuổi để cải thiện vóc dáng rồi, ngày trước đói ăn giờ còi cọc, gầy nhom, thấy tiếc, lẽ ra mình đẹp trai cao lớn có thể đi làm diễn viên, ca sĩ bây giờ có nhiều fan hâm mộ sướng quên chết luôn. Thầy sẽ kể về con đường đi học của mình. em hết cô đơn buồn tủi, em cho mình động lực, hãy cắn môi, nắm chặt tay tự hỏi lại mình đã quyết tâm thật chưa, mấy cái giấy khen học sinh giỏi, tiến tiến không có ý nghĩa gì đốt hết, xé hết đi khi trượt đại học, thủ khoa không có ý nghĩa gì sau khi ra trường mà không làm được việc, ngoại ngữ không nói được. Thầy Yêu các bạn học giỏi, làm giỏi, làm nhiều. Giờ đây, thầy sẽ đi một lối rẽ riêng, sẽ chào tạm biệt các bạn ở đây. Thầy không làm giáo viên nữa. Thầy đi làm thuốc. Thầy bắt đầu kể về cuộc đời thầy từ những ngày đã qua.

my story!

“Tuổi thơ …nó sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó đông con, bất hạnh. Bố nó nghiện rượu bỏ vợ con khi thằng bé chưa tròn 3 tuổi. Trôi dạt theo mẹ mà lớn. Những năm tháng tuổi thơ mò cua bắt ốc, làm đủ thứ nghề từ bán kem, đồng nát – ve chai, lông ngan lông vịt, buôn táo, buôn mía…làm đủ thứ vậy mà chẳng đủ ăn. Cái nghèo, cái đói cứ vây lấy quanh năm suốt tháng. Nó đói lắm, ăn cả khoai lang người ta chỉ để nấu cho lợn sao vẫn ngon lành đến thế. Khi đói thì người ta ước mơ thế này em ạh. Ước mong sao có một bữa cơm thật no, được ăn cho thỏa thích chỉ cơm trắng thôi cũng ngon rồi. Những bữa cơm độn ngô, khoai, sắn mùi ngái đến tận cổ. Bao buổi đến trường đi trong cái đói. Có lần mang ngô rang vào túi ăn đỡ đói, vì vội quá mà ngô bỏng thủng túi rơi khắp lớp, được trận cười chê xấu hổ nhớ đời. Nhà thì không có những năm tháng tuổi thơ, ăn nhờ ở đợ nhà cậu mợ buồn tủi vì sự khinh miệt đối xử. Miếng ăn chẳng có, thèm một miếng xơ mít mà mấy đứa hẻm cho. Nhớ những ngày mưa nó thường ra ngôi nhà hoang bộ đội đóng quân bỏ lại ngóng mẹ về chợ, không bán được cua ốc mẹ về muộn lại bị đói. Có lẽ vì thế mà nó còi bé nhất lớp. Biệt danh ” Hoàng còi” có từ ngày đó…đến nay mấy đứa bạn phổ thông vẫn còn gọi như thế.
Thế rồi cũng có bãi đất để làm nhà. Gọi là nhà – chứ nhà là bốn bức vách, cắm tre chát rơm trộn với đất chắc nó giống túp lều. Sau version chát vách thì tường nhà được xây bằng những viên cay đất đóng khuôn – chỉ có đất trộn nước vào khuôn phơi nắng. Mỗi mùa mưa bão về là nhà sập. Bão cứ về là nỗi kinh hãi. Trời cứ mưa là trong nhà dột, nước ngập hết cả, bức vách bằng đất chát vách tre mục nhão ra, cơn gió đến với lực đủ mạnh là ập xuống. Đã có lần mưa bão về trong đêm viên cay đất rơi vào bụng nhưng may chưa chết được để hôm nay vẫn ngồi đây gõ những con chữ này. Các anh chị đều học giỏi nhưng lần lượt rời ghế nhà trường từ bé để kiếm sống mưu sinh. Khó khăn chồng chất nỗi khó khăn, nghèo đói sinh bệnh tật. Nhìn mẹ gày gò ốm yếu, lao lực, mẹ ho từng cơn trông thật thảm. Gia cảnh giống như những gia đình trong chương trình “lục lạc vàng” trên ti vi mỗi tối chủ nhật bây giờ.
Đi học giấy bút, sách vở chẳng có, một quyển vở viết chung xuôi ngược. Cô kiểm tra rồi mắng “sao viết thế này’’. Xấu hổ, sợ sệt, ngậm ngùi không dám nói chỉ thấy họng đắng lại, Các bạn mách cô “nhà bạn ấy nghèo lắm cô ạ’’. Đã tự dặn lòng không được khóc, không được khóc mà sao nước mắt cứ rơi, đúng là trẻ con. Cô xin lỗi, vỗ về an ủi, hôm sau cô mua cho tập vở mới, mỗi tháng cô lại mua cho vở theo hình thức thưởng học sinh giỏi. Học toàn sách cũ anh chị khóa trên cho tặng, cô giáo xin cho. Đi học bằng túi bao cám cò.

Tuổi thơ vất vả nghèo khó đã trôi qua. Tuy nghèo khó nhưng vẫn đầy kỷ niệm đáng nhớ. Những buổi săn chuột, bắt dế, đuổi chim. Những buổi trưa trốn nhà đi đá bóng, tắm sông. Những trận đòn roi vì quậy phá… những ký ức lại ùa về.
Những ngày cuối cấp – lớp 12, nhìn các bạn được đi học thêm, được các thầy dạy các dạng này, dạng kia, trên lớp tụi bạn học nhanh thế, giỏi thế nó cũng thèm đi học lắm, cũng muốn vào đại học, muốn lắm nhưng ước mơ xa vời quá. Nó đi bắt cua, cuốc mót, đi bán kem dạo, đi đồng nát, đi bán nước vối dạo ngoài chợ, đi buôn táo, buôn mía, bán kẹo cao su, nó làm tất cả để có cái ăn… để lấy tiền đong gạo, tiền đâu mà đi học, buồn lắm, buồn ơi …sao nhà mình nghèo thế.

Cũng may nó là thằng học lỏm cũng nhanh, mượn vở học thêm của chúng nó, mượn bài tập, tự xem tự học, anh chị khóa trên thương nó nhiều… cho bao nhiêu sách vở, sách tham khảo gì cũng dồn cho cả, hướng dẫn chỉ bảo. Những buổi đạp xe vài chục cây số để tìm mua sách cũ. Với mọi người nhận giấy báo đại học hẳn là một niềm vui, tự hào lắm, còn nó nhận giấy báo đại học chẳng biết vui hay buồn nữa, mẹ chỉ nhìn bảo: “không có tiền cho mày đi học đâu con ạh. Mày kiếm được tiền ăn học thì mày đi”…Đấu tranh tư tưởng “Mình sẽ đi làm thuê, sẽ rửa bát, bưng bê, sẽ làm bất kể việc gì có thể. Mình sẽ đi học”. Vài ngày sau nó quyết tâm đi học đại học, hành trang là hai bao sách cũ, 300 ngàn tiền bán vội cây xoan góc vườn. Nhập học muộn hai ngày, khoản tiền nhập học 10 ngàn tiền lệ phí, còn lại xin thầy cho em khất nợ đóng sau tất cả. Nó đã đạp xe, dắt bộ, ngày mưa ngày nắng đi kiếm tiền ăn học. Nó đã khóc, khó khăn nhiều lúc muốn bỏ cuộc. Nơi xa đất khách quê người, vừa kiếm tiền vừa học cũng không dễ chút nào. Ôi những ngày tháng đầu nhập học ăn cháo với một củ hành khô…Nhiều lúc nghĩ không thể vượt qua, có những ngày ăn cháo cầm hơi, có mỗi củ hành làm gia vị, nhiều lúc nghĩ chết đến nơi rồi, bỏ cuộc, nó phải nghỉ học mất thôi. Nó làm thế nào đây!

Thế rồi nó đi gia sư, dạy thêm kiếm tiền ăn học, biên soạn sách để bán online, mọi thứ bắt đầu từ đó, chính thời gian đó nó được trải nghiệm, học hỏi. Chương trình giáo dục đại học không dạy nó nhiều điều. Đạp xe cả chục km để đi dạy thêm lấy tiền ăn học, những ngày trời mưa lầy lội phải ngủ lại nhà học sinh, con đường mới làm lại bụi mù, mưa đến thì chỉ có nước dắt bộ mà nó vẫn đi. Thế rồi phụ huynh học sinh thương lắm cho tôi mượn chiếc xe dream tàu để đi dạy – đó là niềm may mắn, hạnh phúc. Bấy giờ, khi suất cơm giá 3 ngàn đồng. Rồi tiếng lành đồn xa, nó dạy thêm có thu nhập tốt, nó dạy cho cả các trung tâm luyện thi của thành phố, tiền nó kiến được tiền không nhiều như vài người nghĩ, “chắc hănn thầy thu nhập vài chục triệu một tháng là ít, thầy chắc phải bốn mấy năm mươi, mái tóc điểm sương. Đôi khi vì lý do nào đó tôi vẫn phải nói dối mình cũng không còn trẻ nữa. Nhưng không, tôi vẫn còn rất trẻ. Dù nhiều lúc vẫn khó khăn. Nhưng tôi tin mọi thứ sẽ dần tốt đẹp cả thôi. Tôi nghĩ mình không giàu cũng chẳng nghèo nữa. Nó tự trang trải học hành, cuộc sống đắt đỏ nơi thành phố, mua sắm máy tính, về quê tu sửa nhà cửa, thời gian thấm thoắt trôi cũng tới ngày nó tốt nghiệp đại học. Nó còn muốn học nữa. Nhưng cần tạm thời dừng lại. Chờ một cơ hội nữa. Bây giờ thấy đủ, khỏe mạnh, vui sướng là hạnh phúc rồi. Nhìn người tật nguyền, những em nhỏ không được tới trường, những người lang thang hành khất, những gia đình nghèo khó… lại thấy mình còn nhiều may mắn. Thi thoảng lên mạng đọc bài báo viết về tấm gương hiếu học thấy các em học giỏi mà còn khó khăn quá, như thấy mình trong đó, nhìn các em nhỏ miền núi trong những mái tranh lớp học tạm với đôi chân trần, thương các em lắm bao lần tôi đã khóc vì xúc động. Có lẽ tôi đa cảm, yếu lòng hay vì khi đã trải qua người ta sẽ hiểu và cảm thông hơn.
Có rất nhiều tấm gương hiếu học, có rất nhiều tấm gương thành công. Thế hệ sau cần phải giỏi, phát triển hơn thế hệ trước, có thế xã hội, đất nước mới phát triển được. Thấy các em giỏi, thông minh hơn mình ngày trước nhiều. Có những bài toán mình không giải được mà các em làm được, đó là minh chứng. Câu chuyện, ký ức của tuổi thơ thầy kể, là quá khứ đã lùi xa lắm. Vẫn biết đừng sống và ăn mày quá khứ, những ký ức buồn chẳng có ích gì cho sự tự tin, cho ngày hôm nay thì nên quên nó đi đỡ mất thời gian. Quên cái suy nghĩ và tư duy nghèo khó đi, để cho cái mới, cái màu tươi sáng, giàu đẹp đi vào tâm trí. Quá khứ không còn quan trọng, em hãy tập trung vào hiện tại và nhìn về phía tương lai. Mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Em hãy sống có mục tiêu có hoài bão, có ước mơ, hãy viết ra một cách chi tiết quy hoạch cuộc đời mình. Hãy biến ước mơ, mục tiêu thành khát khao cháy bỏng. Hãy bước đi, hãy chặt đứt hết mọi con đường thoái lui, chỉ có tiến lên. Thất bại thì làm lại, ngã rồi đứng dậy đi tiếp, đi mãi rồi sẽ đến đích, chưa từ bỏ là chưa thất bại, nếu có là thất bại tạm thời, em trượt đại học năm nay không có nghĩa em sẽ không vào đại học, năm sau làm lại, chỉ có thiếu kiên trì mà thôi. Thầy viết những dòng này không chỉ cho em mà cho chính thầy nữa, vì thầy cũng là người đang đi học. Người ta vẫn nói mãi rồi con đường dấn thân bao giờ chũng nhiều chông gai, chạm tới thành công thì bàn chân vẫn còn rớm máu. Các nhà tỉ phú, các nhà phát minh, những người thành công đều trải qua trăm nghìn thất bại. Chỉ thất bại khi mình từ bỏ. Mình là ai, là ai trong cuộc đời này. Thà vất vả xông pha một phen còn hơn mãi chìm trong u tối. Cái thiếu nhất trong ta là động lực là nhiệt tâm, là sự kiên trì em àh.

Trên cái đất nước này còn nhiều bất công, vất vả, gian khó, những đứa trẻ mồ côi, bao con người bất hạnh, những em nhỏ vùng cao đi bộ nửa ngày đường hàng chục cây số băng rừng vượt suối để tới lớp. Có những bạn chỉ mơ ước được tới trường. Có những Lê Thanh Thúy vượt lên ung thư, bệnh tật để tới trường. Có hàng ngàn tấm gương vượt khó. Hãy nhìn họ rồi nhìn lại mình để biết thái độ buồn chán, bi quan của mình có xứng đáng không. Nếu mình sinh ra trên đỉnh núi miền dẻo cao, đi bộ nửa ngày tới trường, với một chiếc áo mỏng tang trong những ngày đông 5-7độ. Chỉ mong có một bữa ăn no, thèm chất tanh và muối. Hay mình ở huyện đảo xa xôi quanh năm với nắng và gió, không biết hocmai.vn, thuvienvatly, facebook, Iphone, họ cũng có ước mơ, hãy nghĩ tới họ. Khi sinh ra ta không có một cái gì ngoài tấm thân trần, còn nay ta có nhiều hơn thế. “Cuộc sống của chúng ta chỉ mới bắt đầu, vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ. Cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước ra khỏi bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay. Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ và hướng thiện, những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua sẽ trở thành dĩ vãng. Chỉ cần bạn thực sự chịu trách nhiệm với bản thân, chịu trách nhiệm với tương lai, tích cực nỗ lực để gia nhập vào đội ngũ những người cầu tiến, ngày mai chắc chắn bạn sẽ thành công. Cố gắng làm những việc mà các em yêu thích nhất trong cuộc đời mình, các em sẽ trở thành những người xuất chúng…”Hãy vươn vai, thẳng lưng lên nào, mỉm cười tự nhủ rằng từ nay ta sẽ là con người mới, hãy mạnh mẽ lên, hãy tự giúp mình trước thì người khác mới có thể giúp em được.

Hãy vững vàng chân bước – Khó khăn là để vượt qua.  Hãy nói “I can do it”.

 

 

Download 41 chuyên đề ltđh Vật Lý – thầy Vũ Đình Hoàng

Download 41 chuyên đề ltđh Vật Lý – thầy Vũ Đình Hoàng

BỘ 41 CHUYÊN ĐỀ LTĐH UPDATE 2016
1. BỘ CHUYÊN ĐỀ LTĐH VẬT LÝ 2016 GỒM ( TÓM TẮT LÝ THUYẾT, PHÂN DẠNG BÀI TẬP, VÍ DỤ MINH HỌA, TRẮC NGHIỆM GIẢI CHI TIẾT).
Download 41 chuyên đề tại đây
http://thuvienvatly.com/download/41481

Tham khảo các bộ tài liệu hoàn toàn có thể tải miễn phí từ internet.
http://thuvienvatly.com/download/41480
http://vndoc.com/chuyen-de-bai-tap-vat-ly-11/download
http://vndoc.com/chuyen-de-bai-tap-vat-ly-10/download

* Để nhận đủ trọn bộ File word vui lòng liên hệ với tác giả qua email- sđt trong tài liệu.

* File word trọn bộ.

1. BỘ TÓM TẮT LÝ THUYẾT, PHÂN LOẠI, PP GIẢI – CHUYÊN ĐỀ VẬT LÝ 10.
2. BỘ TÓM TẮT LÝ THUYẾT, PHÂN LOẠI, PP GIẢI – CHUYÊN ĐỀ VẬT LÝ 11.
3 BỘ TÓM TẮT LÝ THUYẾT, PHÂN LOẠI, PP GIẢI – CHUYÊN ĐỀ VẬT LÝ 12 – LTĐH 2016
4. Bộ luyện thi đại học vật lý cấp tốc.
5. Bộ đề thi thử đại học. – giải chi tiết.
6. Bộ giáo án điện tử Power point VẬT LÝ 12 – LTĐH 2015.
7. Bộ giáo án điện tử Power point dạy thêm vật lý 10
8. Bộ giáo án điện tử Power point dạy thêm vật lý 11.
Tham khảo các bộ tài liệu hoàn toàn có thể tải miễn phí từ internet.

lưu ý: coppy paste lên trình duyệt
http://thuvienvatly.com/download/41480
http://vndoc.com/41-chuyen-de-luyen-thi-dai-hoc-vat-ly-2013-1/download
http://vndoc.com/chuyen-de-bai-tap-vat-ly-11/download
http://vndoc.com/chuyen-de-bai-tap-vat-ly-10/download

– Bản miễn phí: (Tài liệu pdf) rõ ràng, đầy đủ, đẹp tránh lỗi font chữ, để thầy cô và các em học sinh tham khảo miễn phí. Vô cùng hữu ích cho các bạn lớp 12, các em mới ra trường còn nhiều bỡ ngỡ.
– File word (Bản trả phí) để chỉnh sửa hoàn thiện, sử dụng theo ý tưởng của mình.

Việc làm tài liệu mất rất nhiều thời gian và công sức, có khi tính bằng năm, tháng. Khi bắt tay vào làm tài liệu thầy cô sẽ hiểu điều này.
“Chúng ta phải trả công sức cho những gì mình muốn có”, người ta có câu: “easy come, easy go” – “ dễ đến, dễ đi”
*Quyền lợi khi chia sẻ toàn bộ file word:
Thầy cô sẽ được nhận bản cập nhật mới nhất tóm tắt lý thuyết, phân dạng chi tiết, phương pháp giải bài tập, ví dụ minh họa từ dễ tới khó, trắc nghiệm tổng hợp, đáp án đầy đủ, chính xác, hỗ trợ giải đáp trong chuyên đề.

Cách thức gửi nhuận bút, nhận tài liệu.
Thầy cô tới ngân hàng bất kỳ hoặc cây ATM chuyển tiền về:
1. Ngân hàng: Agribank – tỉnh Bắc Giang. ( khuyến khích)
Số tài khoản: 2500. 2050. 23945
Chủ tài khoản: Vũ Đình Hoàng
2. Ngân hàng ngoại thương : Vietcombank – tỉnh Bắc Giang.
Chủ tài khoản: Vũ Đình Hoàng
Số tài khoản: 0731. 000.648.560
3. Ngân hàng: Vietinbank – tỉnh Bắc Giang.
Chủ tài khoản: Vũ Đình Hoàng
Số tài khoản: 711A 0503 1004
Chủ tài khoản: Vũ Đình Hoàng

Để tránh nhầm lẫn vì có nhiều email liên lạc, thầy cô nên thông báo về số tiền đã chuyển, file muốn nhận và nhắn tin địa chỉ mail để nhận tài liệu đính kèm.

Mất khoảng 5phút ngân hàng sẽ tự động thông báo. Ngay sau đó, tài liệu sẽ được chuyển tới thầy cô trực tiếp qua mail này. Hãy tin tưởng rằng chắc chắn tài liệu sẽ được chia sẻ cho thầy cô. Không có chuyện dối trá lừa lọc ở đây. Nếu cần thêm thông tin thầy cô hãy liên lạc trực tiếp qua điện thoại 01689.996.187.

Xin hãy tôn trọng tác giả và lời hứa của mình, Thầy cô chỉ sử dụng cho việc giảng dạy và hứa rằng không đăng tải, chia sẻ lại tài liệu.

Mọi ý kiến đóng góp, hỏi đáp bài vở trong chuyên đề hãy gửi mail: Qua mail, skype, hoặc http://lophocthem.com. Tôi sẽ cố gắng trả lời sớm nhất, kiến thức thì vô hạn mà hiểu biết con người thì có hạn.
Mặc dù, đã rất cố gắng nhưng chắc chắn không tránh khỏi thiếu sót, nhầm lẫn. Xin thứ lỗi cho tôi.

Xin cảm ơn !
Bắc Giang, 2016
Vũ Đình Hoàng

Read More Read More